Thứ Bảy, 20 tháng 2, 2021

Đàn ông không sợ khó sợ khổ chỉ sợ tiền không nhiều 💓💘

       Nơi nào có ý chí

    nơi đó có con đường

      Công ty của vợ phá sản, không trả tiền được thì phải ngồi tù! Anh con rể nghèo chạy đến trả tiền, chủ nợ hốt hoảng hét ầm lên: cậu chủ!



   Tái Thượng Thủy Hương là khu nhà ở xa hoa nhất thành phố Ngân Châu, giá nhà đất cũng đắt nhất thành phố Ngân Châu.

   Một biệt thự hai tầng rộng ba trăm mét vuông tọa lạc trên vị trí tốt nhất của Tái Thượng Thủy Hương.

  Trương Thác hai mươi lăm tuổi đang bò trên mặt đất, tay cầm một tấm vải màu trắng, sau khi vắt khô vào thùng nước bên cạnh thì tỉ mỉ lau sạch sàn nhà sang trọng dưới chân.

  Những chiếc xe Porsche, Ferrari đỗ trong sân biệt thự đều bám đầy bụi.

     Những thứ nhìn qua xa hoa lộng lẫy này lại không hề thuộc về Trương Thác, chẳng qua anh chỉ ở rể nhà họ Lâm, "gả" cho gia đình giàu có đứng đầu thành phố Ngân Châu, Chủ tịch của Tập đoàn Lâm Thị, Lâm Ngữ Lam.

   Anh thân là chồng của Lâm Ngữ Lam, ở rể tại nhà họ Lâm một tháng qua, tất cả những gì anh làm đều là việc của osin, cũng chưa từng được leo lên giường Lâm Ngữ Lam, nguyên nhân rất đơn giản, Lâm Ngữ Lam khinh thường anh.

    Trong biệt thự này, thứ duy nhất thuộc về Trương Thác, có lẽ chỉ có chiếc xe đạp vô cùng cà tàng dựng trong sân kia.

   Trương Thác mặc áo may ô trắng, quần bãi biển, miệng ngân nga một giai điệu không biết tên, khuôn mặt dạt dào niềm vui

  "Phù, còn có hai gian phòng nữa thôi là hoàn thành nhiệm vụ hôm nay rồi."

    Một chiếc Aston Martin bản số lượng có hạn toàn thế giới dừng lại ở trước cửa biệt thự. Cả thành phố Ngân Châu, người có thể mua nổi chiếc xe này thì có đấy, nhưng người có tư cách mua, e rằng là không, dù là nhà họ Lâm.

   Một người đàn ông trẻ tuổi đi xuống xe, trên người mặc quần áo của Versace bản số lượng có hạn, người có thể mua được loại quần áo này, đều có địa vị vô cùng quan trọng trên khắp cả nước.

  Người thanh niên tháo kính râm trên mặt xuống, lộ ra gương mặt đẹp trai, đẩy cửa đi vào sân lớn của biệt thự, qua cửa sổ sát đất to lớn, nhìn thấy Trương Thác đang quỳ rạp trên đất, chổng mông nhà.

   Thanh niên đẹp trai đỡ trán: "Trời ơi, lão đại, anh dù sao cũng là Satan  nổi tiếng lẫy lừng trong những người lãnh đạo của thế giới, có cần lắc mình biến thành lao công như vậy không hả? À không, phải nói là người đàn ông của gia đình!" Satan: hung thần, ác quỷ.

 Cậu thanh niên đẩy cửa đi vào biệt thự, đốt cho mình một điếu xì gà Goxiba Cuba, hương vị nồng đậm đã tản ra ngay từ khi điếu xì gà được đốt lên.

   Trương Thác đang bò trên mặt đất chưa thèm liếc nhìn người vừa đến một cái nào, tiếp tục lau sàn nhà, miệng nói: "Cậu thì biết cái qué gì, cái này gọi là tình yêu! Dập ngay điếu thuốc chết tiệt kia cho ông, cậu cũng biết rồi đấy, vợ tôi không thích ngửi thấy mùi thuốc lá"Ôi, đây là lời nói xuất phát từ miệng tên nghiện thuốc nặng của chúng ta đó sao?" Thanh niên đẹp trai bĩu môi, nhưng vẫn ngoan ngoãn dập điếu thuốc đi: "Vậy, lão đại, buổi tối có muốn đi làm vài ly không, hôm nay cô nàng trong hoàng gia nước Thụy lại vừa gọi điện cho em đấy, sống chết cũng muốn được gặp mặt anh một lần, nếu anh đồng ý, cô ta sẽ lập tức dùng máy bay tư nhân của mình đáp xuống Ngân Châu."

"Ông đây là người đã có vợ, cái gì mà hoàng gia nước Thụy chứ, bảo cô ta cút ngay ra chỗ khác cho tôi." Trương Thác không nhịn được vẫy vẫy tay: "Còn cậu nữa, cũng cút nhanh đi, không thấy ông đây đang lau sàn à?"

"Ôi." Thanh niên đẹp trai thở dài: "Thật là một người đàn ông vô tình, được rồi, em sẽ nói cho cô gái kia, lão đại, anh muốn từ bỏ tất cả thật sao? Một tháng nay anh biến mất, toàn bộ thế giới ngầm đều sắp điên lên rồi."

"Cái gì mà từ bỏ tất cả?" Trương Thác đứng dậy, đập một cái lên gáy thanh niên đẹp trai kia: "Ông đây bây giờ đã có được cả thế giới rồi!"

  Trương Thác vừa nói vừa chỉ vào bức tường treo ti vi trong phòng khách, trên đó có một tấm ảnh cưới của anh đứng chung với một cô gái, cô gái trong bức ảnh trang điểm nền nã, khẽ mỉm cười, xinh đẹp tựa như thiên sứ.

"Được rồi được rồi, người ta nói phụ nữ yêu đương sẽ không còn thông minh, em thấy đàn ông cũng y như vậy thôi, vậy em đi trước đây." Thanh niên đẹp trai bất đắc dĩ lắc đầu, ra khỏi cổng lớn biệt thự, đi về phía chiếc xe Aston Martin bản số lượng có hạn kia, khi mở cửa xe, thanh niên đẹp trai đột nhiên dừng lại: "Đúng rồi lão đại, anh ném thứ quý báu nhất của bậc thầy Scelba cùng một chỗ với những thứ bỏ đi kia, Scelba mà nhìn thấy chắc đau lòng lắm."

  Thanh niên đẹp trai chép miệng về phía những chiếc xe sang trọng đang bám đầy bụi trong sân.

 "Quý báu cái gì, không phải xe đạp cũng dùng để đạp thôi sao, cậu thích thì tặng cậu đấy!" Trương Thác phất phất tay vẻ không quan tâm.

"Thôi khỏi đi." Thanh niên đẹp trai lắc đầu: "Em cũng không dám đạp chiếc xe đạp được đấu giá một tỷ ba trăm triệu đô la Mỹ chạy lung tung trên đường đâu, đi nhé lão đại."Aston Martin vang lên tiếng động cơ gầm rú, biến mất trước cửa căn biệt thự.Trương Thác đi vào trong sân, nhìn chiếc xe đạp cà tàng kia, lẩm bẩm một tiếng: "Một tỷ ba trăm triệu? Còn không quý giá bằng một sợi tóc của vợ mình."

   Nói xong, Trương Thác đá ngã xe đạp, đúng lúc xe đạp ngã xuống mặt đất, điện thoại trong túi quần anh cũng vang lên, Trương Thác lấy chiếc điện thoại di động Huawei trị giá một nghìn ra nhìn, có một tin nhắn ngắn, nội dung là:"Đại nhân Satan tôn kính, hoàng tộc nước Sa tha thiết mời chúng ta phái mười nhân viên bảo vệ đến bảo vệ sự an toàn của thành viên vương thất, bảng giá là ba mỏ dầu, bộ ngoại giao nước Mễ..."

   Trương Thác chỉ nhìn lướt qua, ngay cả nội dung cũng chưa đọc xong đã xóa luôn tin nhắn đi rồi, nhìn sàn nhà bên trong biệt thự, lẩm bẩm: "Thật là, còn đến hai căn phòng chưa lau xong đâu đấy."

  Trương Thác cất điện thoại di động vào trong túi quần, lại quỳ rạp trên mặt đất, vểnh mông lên, cẩn thận lau sàn nhà.

  Sau khi Trương Thác dọn dẹp vệ sinh toàn bộ biệt thự một cách sạch sẽ xong, đã là sáu giờ tối rồi.Một chiếc xe Benz lái vào khoảng sân lớn của biệt thự.

  Trương Thác vừa nghe thấy tiếng động cơ, lập tức chạy ra trước cửa biệt thự.

  Benz GT màu đỏ rực lộng lẫy như một con báo săn khiến cho người ta không thể dời mắt nổi, nhưng người phụ nữ vừa từ trên xe bước xuống kia khiến cảnh tượng trước mặt cũng trở nên ảm đạm phai mờ, cho dù là những kẻ yêu xe cuồng nhiệt, vào lúc này cũng sẽ không chú ý đến chiếc xe Benz GT, mà sẽ tập trung ánh mắt vào người phụ nữ kia.

  Chỉ diện áo sơ mi trắng phối với váy ngắn màu đen đơn giản, nhưng nhờ cô gái này mà bộ đồ không còn tầm thường, tất đen ôm lấy đôi chân thon dài hoàn mỹ như món quà tặng của thượng đế, mảnh khảnh, thẳng tắp.

 Suối tóc đen vuốt ra sau đầu, mỗi bước chân của người phụ nữ đều khiến cho mái tóc đen này bồng bềnh bay bổng.

 Da thịt trắng nõn của cô còn non mềm hơn cả trẻ sơ sinh, đường nét khuôn mặt hoàn mỹ không chê vào đâu được.

 Đây là một người phụ nữ oàn mỹ tập hợp đủ cả khí chất, gương mặt, tài sản.Nếu nhất định phải nói ngọc cũng có tỳ vết, có lẽ là nét mặt lạnh lùng như băng của người phụ nữ này.

  Sau khi xuống xe người phụ nữ cũng không thèm liếc nhìn Trương Thác đang đứng ở cửa biệt thự một cái nào, đi phăm phăm qua cổng lớn.

 "Vợ... Chủ tịch Lâm về rồi à!" Trương Thác nhìn người phụ nữ trước mặt vẻ lấy lòng, xưng hô vốn sắp bật ra khỏi miệng nhưng lại phải thu về vì một ánh mắt của người phụ nữ.

  Lâm Ngữ Lam, Chủ tịch Tập đoàn Lâm Thị, người vợ hợp pháp mà Trương Thác mới đăng ký kết hôn một tháng trước.

Lâm Ngữ Lam vừa nhìn thấy Trương Thác, trong lòng lại có một cơn chán ghét tự nhiên dâng lên, có hai loại người mà cô ghét nhất, một là loại người mồm mép tép nhảy, còn có một loại nữa là những kẻ hết ăn lại nằm, rất khéo, Trương Thác chiếm cả hai loại trên.

  Trong mắt Lâm Ngữ Lam, Trương Thác chính là hạng người suốt ngày ăn không ngồi rồi, chơi bời lêu lổng, tự bản thân mình không nghĩ đến chuyện phát triển, phải dựa vào phương pháp ở rể này để được sống sung sướng hơn những người khác, hàng tháng cầm hai mươi nghìn tiền lương mà cha mình đưa cho anh!

 Nhà họ Lâm nhiều đời chỉ sinh một con, đến đời cha của Lâm Ngữ Lam, lại sinh một cô con gái, vì không để cho hương hỏa nhà họ Lâm bị chặt đứt, chỉ có thể tìm người ở rể, Lâm Ngữ Lam nghĩ mãi mà không hiểu, tại sao cha mình lại chọn một người như vậy, cô vô số lần đưa ra lời phản đối với cha mình, kết quả đều chẳng có tác dụng gì.

 Một tháng trước Trương Thác về ở rể nhà họ Lâm, một tháng qua, Lâm Ngữ Lam nghĩ ra vô số phương pháp muốn đuổi Trương Thác đi, vì vậy Lâm Ngữ Lam cố tình sa thải hết người giúp việc, để Trương Thác làm toàn bộ công việc trong nhà, khi cô đi xã giao cũng chưa từng dẫn theo Trương Thác, ban đầu Lâm Ngữ Lam cho rằng Trương Thác chắc chắn không thể nhẫn nhịn được bao lâu, không ngờ được tên này còn thấy thích thú.

“Chủ tịch Lâm, cả ngày bận rộn có mệt không, đã pha xong trà cho em rồi đây." Trương Thác nở nụ cười lấy lòng, đưa một tách trà nóng cho Lâm Ngữ Lam.

Lâm Ngữ Lam nhìn nụ cười trên mặt Trương Thác, trong lòng lại dâng lên một cơn buồn nôn, cô đã từng gây khó dễ Trương Thác rất nhiều lần, chùi bồn cầu, dùng giẻ lau sạch sàn nhà, thà rằng để cho xe đua trong ga ra bám đầy bụi, cũng không cho Trương Thác chạm vào một lần, không cho Trương Thác hút thuốc, rất nhiều rất nhiều, nhưng mà Trương Thác không chống cự chút nào, nói không hút thuốc là không rút một điếu nào ra, có mấy lần Lâm Ngữ Lam còn cố tình về nhà trước giờ tan tầm, vì muốn bắt được tật xấu của Trương Thác, sau đó đuổi anh cút xéo đi, nhưng kết quả lần nào cũng khiến Lâm Ngữ Lam thất vọng.

  Cô nhìn vẻ nịnh bợ trên mặt Trương Thác, lòng nảy ra một ý nghĩ.

Được, không phải cái gì anh cũng có thể nhẫn nhịn được hay sao, không phải là ngậm đắng nuốt cay sao, tôi sẽ cho anh nhẫn nhịn!

  Nghĩ vậy, Lâm Ngữ Lam ngả ghế sô pha xuống, dùng giọng nói không có chút tình cảm nào nói với Trương Thác: "Mệt rồi, bưng cho tôi chậu nước rửa chân đến đây."

"Được thôi!" Trương Thác không do dự một giây nào, lập tức chạy vào nhà tắm.

  Rất nhanh, Trương Thác bưng một chậu nước rửa chân ấm vừa phải đến trước mặt Lâm Ngữ Lam."Chủ tịch Lâm, nước rửa chân của em đây." Trương Thác ngồi xổm trước đôi chân thon dài của Lâm Ngữ Lam, đặt chậu nước rửa chân xuống.Lâm Ngữ Lam đạp giày cao gót ra, giơ đôi chân ngọc ngà kia ra trước mặt Trương Thác, dùng giọng điệu kẻ cả nói: "Anh rửa cho tôi.""Tôi rửa cho em sao?" Trương Thác nhìn đôi chân ngọc trước mặt, sửng sốt mất mấy giây.

Lâm Ngữ Lam nhìn thấy Trương Thác có bộ dạng như vậy, đôi môi xinh đẹp hơi hơi nhếch lên, hằm hè: "Sao hả, không bằng lòng hả? Không bằng lòng thì cút ngay cho tôi!"

"Bằng lòng chứ, đương nhiên bằng lòng!" Trương Thác gật đầu thật mạnh, nụ cười vẫn nở trên môi, trong lòng còn hơi hưng phấn, xem ra một tháng nay mình cố gắng cũng không uổng công, đây là lần đầu tiên tiếp xúc được với tay chân của vợ đấy, lại còn là cô chủ động nói ra nữa chứ!

Lâm Ngữ Lam nhìn thấy rất rõ vẻ mặt thay đổi từ sững sờ đến lúc nở nụ cười của Trương Thác, cô coi như hoàn toàn nhìn thấy rõ con người này rồi, vì tiền, chuyện gì cũng có thể làm được!

Đàn ông, không sợ nghèo, chỉ sợ không có khí phách!

 Trong mắt Lâm Ngữ Lam, Trương Thác chính là loại đàn ông không có chút khí phách nào, loại đàn ông này phải hạ nhục tàn nhẫn vào! Cô cố tình nâng cao bàn chân ngọc lên, giống như đang sai bảo một người hầu: "Rửa đi."


Trương Thác nhìn đôi chân ngọc ngà, tất chân màu đen bọc trên chân, nhẵn mịn như tơ, mềm mại, kéo nhẹ xuống, đôi tất dùn xuống một nếp, trượt xuống theo đôi chân dài thẳng tắp, phần tất chân không có chút trở ngại nào đã bị Trương Thác kéo xuống đến đầu gối.


Trên tất chân màu đen vương một hương thơm dịu thoang thoảng, sau khi cởi hết ra, đôi chân ngọc ngà hoàn toàn lộ ra trước mặt Trương Thác, bắp thịt non mềm, giống như ngày nào cũng được ngâm trong sữa bò tinh khiết, trắng muốt lóng lánh, chẳng khác một tác phẩm nghệ thuật, giống như một viên ngọc quý trắng nõn, cho dù là người hà khắc nhất, cũng không bới ra được chút tỳ vết nhỏ nhặt nào.


Lâm Ngữ Lam dựa vào ghế sô pha, cô có thể cảm nhận được rõ ràng có một đôi tay lớn thô ráp đang ma sát lòng bàn chân mình, mang đến từng cơn tê dại và khoái cảm, Lâm Ngữ Lam nhìn Trương Thác đang mát xa chân cho mình, vẻ chán ghét trong mắt càng nồng đậm hơn, cô chưa từng nghĩ đến, một người đàn ông vì tiền lại có thể hèn mọn đến mức độ này, thật khiến người ta buồn nôn!


Lâm Ngữ Lam đang chuẩn bị đá văng Trương Thác ra, bảo anh cút xa một chút thì chuông điện thoại di động đã cắt ngang chuyện cô chuẩn bị làm.


Là thư ký Lý ở công ty gọi điện thoại đến, Lâm Ngữ Lam nghe máy, không biết trong điện thoại thư ký Lý nói chuyện gì mà khiến lông mày Lâm Ngữ Lam nhíu chặt lại.


"Nói với anh ta, đừng có mơ tưởng hão huyền nữa! Lâm Thị của tôi cũng không phải quả hồng mềm mặc cho ai cũng có thể nắn bóp được!"


Lâm Ngữ Lam nói xong, ném thẳng điện thoại sang bên cạnh, dựa vào ghế sô pha, ngón tay ngọc nhẹ nhàng xoa nắn huyệt thái dương, cảm thấy phiền lòng khó chịu, ngay cả chuyện đá bay Trương Thác một cái cũng quên hết.


Lúc này, một hơi ấm từ lòng bàn chân Lâm Ngữ Lam dâng lên, men theo đôi chân dài thẳng tắp hoàn mỹ lan lên trên, cảm giác ấm áp thoải mái này khiến cho tâm trạng phiền não của Lâm Ngữ Lam cảm nhận được một chút bình yên, đôi mày liễu đang nhíu chặt cũng hơi giãn ra một chút.


Trương Thác cầm đôi chân ngọc trong tay đặt vào chậu nước ấm, cẩn thận, tỉ mỉ xoa nắn, anh ngửa đầu ngước mắt, nhìn thấy dáng vẻ Lâm Ngữ Lam đang cau mày, dáng vẻ của người phụ nữ và cuộc điện thoại vừa gọi đến khiến cho con thú dữ ngủ say trong lòng Trương Thác thức tỉnh.


Là ai chọc cô? Ai dám?


Đây là lần đầu tiên Trương Thác nhìn thấy dáng vẻ này của Lâm Ngữ Lam, từ năm đó khi Trương Thác năm tuổi, anh đã quen biết người phụ nữ này rồi.


Mùa đông năm đó anh năm tuổi, Trương Thác và mẹ suýt nữa chết cóng ở đầu đường, Lâm Ngữ Lam từ trên xe của cha cô bước xuống, đưa cho Trương Thác một chiếc áo bông, còn có một trăm tệ tiền mặt, chiếc áo bông này giúp Trương Thác và mẹ anh vượt qua mùa đông, một trăm kia để Trương Thác mua thuốc hạ sốt cho mẹ anh.


Năm đó Trương Thác bảy tuổi, vì ăn thức ăn ôi thiu trong thùng rác dẫn đến ngộ độc thực phẩm, cơ quan từ thiện của nhà họ Lâm bỏ vốn, cứu sáu đứa trẻ lang thang trong đó có cả Trương Thác.


Khi được mười tuổi, Trương Thác đi học ở trường học công ích do nhà họ Lâm sáng lập, mẹ anh thì làm công việc dọn vệ sinh ở trường đó.


Mãi đến năm Trương Thác mười bốn tuổi, mẹ anh đi khám bệnh phát hiện ra khối u ác tính, vì không muốn liên lụy đến Trương Thác, mẹ anh để lại một bức thư, nhảy từ tầng bảy xuống.


Trong bức thư mẹ anh nói với Trương Thác, anh có thể không xây mộ cho bà, nhưng nhất định phải báo đáp ân tình của nhà họ Lâm, nếu như không có nhà họ Lâm, năm ấy Trương Thác đã chết ở đầu đường khi mới năm tuổi rồi, lại càng đừng nói đến chuyện có thể đi học được.


Nhà họ Lâm hai lần cứu mạng Trương Thác, từ lâu Trương Thác đã lập lời thề trong lòng, đời này anh nhất định phải báo đáp ân tình của nhà họ Lâm, mà khi anh được năm tuổi, cô bé tặng áo bông cho anh kia giống như thiên sứ đem đến ánh sáng bước vào lòng Trương Thác vậy.


Trong trí nhớ của Trương Thác, chỉ có nụ cười ngọt ngào của người phụ nữ này, chưa từng nhìn thấy cô nhíu mày như vậy.


Trương Thác xoa nắn lòng bàn chân của Lâm Ngữ Lam, anh biết rõ từng huyệt vị trên thân thể con người, muốn để Lâm Ngữ Lam đỡ mệt, tay anh khống chế độ mạnh yếu vừa phải, cho dù thợ đấm bóp chuyên nghiệp cũng không thể sánh nổi.


Không biết từ lúc nào, toàn thân Lâm Ngữ Lam đã hoàn toàn thả lỏng, lười biếng dựa vào ghế sô pha rộng rãi, cô quả thật đã quá mệt mỏi, cơn buồn ngủ cũng theo cảm giác thoải mái dưới chân đánh úp lại.


Lâm Ngữ Lam nửa nằm trên ghế sô pha mềm mại, tư thế của cô khiến áo sơ mi trắng trên người hơi căng ra, làm hở từng khoảng nhỏ giữa những cúc áo. Trương Thác hơi liếc lên là đã có thể nhìn thấy cái bụng bằng phẳng của Lâm Ngữ Lam qua những khoảng hở này, nhìn lên trên nữa là áo lót ôm sát người màu đen.

  Lâm Ngữ Lam hoàn toàn không ý thức được chuyện gì, sự thoải mái từ dưới lòng bàn chân cộng với sự mệt mỏi về tinh thần khiến cho cô ngủ mất, phát ra tiếng hít thở nhẹ nhàng, mái tóc màu đen vương tán loạn trên lưng ghế tựa sô pha, xinh đẹp như người đẹp ngủ trong rừng trong truyện cổ tích.

  Trương Thác cẩn thận xoa bóp cho Lâm Ngữ Lam, nếu người thường giữ mãi một tư thế nửa ngồi từ mười lăm phút trở lên, chân sẽ bị tê, khó mà chịu đựng được, Trương Thác đã ngồi xổm hơn nửa tiếng đồng hồ, lúc này mới nhẹ nhàng lau khô đôi chân ngọc của Lâm Ngữ Lam, chậm rãi đặt lên ghế sô pha, lại lấy một chiếc khăn lông đến phủ lên cho Lâm Ngữ Lam.

  Xem đồng hồ, bây giờ là bảy giờ tối, Trương Thác rón rén đi ra khỏi biệt thự, cẩn thận đóng cổng lớn lại, đi một đôi dép lào, đạp chiếc xe đạp cà tàng kia ra khỏi sân biệt thự.


Trương Thác vừa đạp xe vừa lấy điện thoại di động ra, gọi điện thoại.

 "Lão đại, không phải đang làm người đàn ông của gia đình hay sao, nghĩ thế nào lại gọi điện thoại cho em vậy?" Đầu bên kia điện thoại vang lên một giọng nói nam tính, chính là thanh niên đến biệt thự tìm Trương Thác xế chiều hôm nay.

  "Điều tra cho tôi xem có phải hôm nay có người chọc đến bà xã của tôi không?" Trong giọng nói Trương Thác lộ ra vẻ phẫn nộ khó mà che giấu được.

  "Được rồi lão đại, anh đừng cúp điện thoại, em điều tra ngay bây giờ cho anh đây..."

  Trương Thác có thể nghe được giọng nói của thanh niên đẹp trai kia trong điện thoại, cũng có thể nghe thấy tiếng lách cách của bàn phím đang vang lên.


Không đến ba mươi giây sau, thanh niên đẹp trai mở miệng lần nữa: "Lão đại, đã điều tra được rồi, Tập đoàn Lâm Thị và Tập đoàn Chu Thị cùng hợp tác khai thác một mảnh đất trống, kết quả sau khi Tập đoàn Lâm Thị tiến hành đầu tư một phần rồi, Chu Thị đột nhiên đơn phương ngừng hẳn việc hợp tác, Tổng giám đốc Tập đoàn Chu Thị đưa ra yêu cầu, bảo chị dâu đêm nay một mình đến cao ốc Chu Thị một đêm, vậy thì còn có thể suy tính lại chuyện tiếp tục hợp tác."Trong nháy mắt, gân xanh trên tay Trương Thác gồ lên, trong giọng nói lộ ra cơn giận không cách nào che giấu được: "Dám có ý đồ với bà xã của tôi? Muốn chết à! Trong mười giây, gửi ảnh chụp và địa điểm của tên họ Chu kia cho tôi, cứ như vậy đi!"

Trương Thác vừa cúp điện thoại xong, tin nhắn định vị lập tức được gửi đến, bây giờ Tổng giám đốc của Tập đoàn Chu Thị đang ở trong cao ốc Chu Thị.Cao ốc Chu Thị nằm ở phía Nam thành phố Ngân Châu, tổng cộng có mười một tầng, bên trong văn phòng Tổng giám đốc ở tầng cao nhất, Tổng giám đốc Chu Tự ba mươi tuổi đang mặc áo sơ mi, ngồi trên ghế giám đốc rộng rãi, uống Long Tỉnh hảo hạng, hắn nhìn màn hình vi tính trước mặt, trên đó đang hiện ra từng tấm hình của Lâm Ngữ Lam.Nhìn người phụ nữ xinh đẹp đến mức không ai có thể phủ nhận trong tấm ảnh, trong mắt Chu Tự lóe lên vẻ nham hiểm, lẩm bẩm: "Chơi với tôi à? Tôi cũng muốn xem xem Lâm Ngữ Lam có bản lĩnh cỡ nào, tiếp tục duy trì sự thận trọng này của cô, hay là để cho tiền đầu tư một tỷ của cô trôi theo dòng nước!"Vụ đất xây dựng, Chu Tự còn cố tình chơi khăm Lâm Ngữ Lam một vố, hơn nữa còn nói rất rõ ràng với Lâm Ngữ Lam, nếu muốn tiếp tục khai thác khu đất kia, thì đến chỗ Chu Tự, ngủ với hắn một đêm!

Chu Tự thưởng thức Long Tỉnh, xem đồng hồ, hắn cho rằng cùng lắm cũng chỉ ba tiếng đồng hồ, người phụ nữ hoàn mỹ kia sẽ xuất hiện trước mặt mình, mặc cho mình đùa nghịch.

À, đúng rồi, nghe nói cô còn kết hôn rồi, có điều hình như lại tìm một tên vô dụng nào đó làm chồng, đợi mình chơi cô xong, sẽ đi tìm anh chồng vô dụng kia của cô trò chuyện, xem xem đồ ăn hại kia có dám đánh một cái rắm trước mặt mình hay không?

  "Ầm!" Một tiếng.

  Đúng lúc Chu Tự đang đắm chìm trong ảo tưởng tươi đẹp của mình, cửa lớn phòng làm việc của hắn bị người ta đá bay ra.

Tiếng vang này dọa cho Chu Tự giật mình, Chu Tự nhìn thấy một thanh niên mặc áo may ô màu trắng, quần bãi biển xuất hiện trước mặt mình.

Chu Tự không suy nghĩ gì đã quát lên: "Cậu là ai hả, cút ra ngoài cho tôi!""Người đòi mạng anh!" Trương Thác bước từng bước đến gần, trước khi Chu Tự kịp phản ứng lại, tay Trương Thác đã nắm chặt mái tóc ngắn của Chu Tự, đập đầu hắn thật mạnh lên bàn làm việc bằng gỗ thật, tiếng va chạm "cốp cốp cốp" vang lên liên tục.

Chu Tự ngay cả cơ hội phản ứng lại cũng không có, chỉ cảm giác trán mình đau buốt tới muốn nứt ra, cơn đau nhức này khiến hắn sắp ngất đi đến nơi, một dòng chất lỏng nóng ấm từ trên trán chảy xuống, nhuộm đỏ tầm mắt hắn, chính là máu của hắn.

Trương Thác xách tóc Chu Tự, tiện tay ném sang bên cạnh, Chu Tự nặng hơn chín mươi cân bị Thương Thác nhẹ nhàng ném từ trên ghế giám đốc sang bên cạnh như vậy.

Chu Tự sờ lên trán một cái, máu trên tay làm cho hắn phát điên, từ khi mình ra đời đến nay, chưa từng có ai dám đối xử với mình như vậy!

  Chu Tự nhìn chằm chằm Trương Thác với ánh mắt hiểm độc, cắn răng nói: "Ranh con, muốn chết sao?"

  "Ha!" Trương Thác cười khẽ một tiếng, anh vung nắm đấm lên, nhắm thẳng vào bàn làm việc bằng gỗ thật trước mặt, nện mạnh lên trên đó một đấm.

  Mí mắt Chu Tự giật giật, hắn nhìn thấy rất rõ ràng, bàn làm việc bằng gỗ thật dày đến mười centimet, bị một nắm đấm của người này đấm xuyên qua!

 Nắm đấm tràn đầy sức mạnh này khiến Chu Tự nuốt ực nước bọt, nếu nắm đấm đó quất lên người mình, lúc đó sẽ có hậu quả như thế nào? Nghĩ đến đây, Chu Tự đã nao nao: "Cậu là ai? Tôi tự thấy bản thân mình từ trước đến nay chưa từng gây chuyện với cậu!"


Trương Thác giơ hai ngón tay ra trước mặt Chu Tự: "Tôi là ai không quan trọng, bây giờ tôi cho anh hai sự lựa chọn, thứ nhất, dép hết những thủ đoạn tởm lợm của anh với Tập đoàn Lâm Thị, thứ hai, bây giờ tôi giết anh, anh lựa chọn đi!"


Vốn dĩ Chu Tự còn đang tràn đầy khiếp sợ trước sức mạnh mà Trương Thác vừa biểu hiện ra, sau khi nghe thấy anh nói như vậy, sự sợ hãi trong lòng lập tức biến mất không còn sót lại chút nào, ha, hóa ra là người mà Lâm Thị phái đến.


Chu Tự thoải mái sửa sang cổ áo sơ mi xộc xệch, bò dậy từ dưới đất, rút khăn giấy lau máu trên trán, nói với Trương Thác: "Tôi nói không thì sao? Cậu muốn giết tôi, vậy thì cứ giết đi, để tôi xem tiền Lâm Thị đưa cho cậu có đáng giá bằng tính mạng của cậu không, cậu cho rằng cậu giết tôi xong rồi, cậu vẫn có thể bình an không xảy ra chuyện gì sao?"


Chu Tự không thèm quan tâm đến sự đe dọa của Trương Thác.


Trương Thác cũng vì một câu nói của Chu Tự mà lộ ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ: "À, đúng, đúng là anh đã nhắc nhở tôi đấy, giết người phải đền mạng, vậy thế này đi, tôi đổi điều kiện khác cho anh, hoặc là chấm dứt trò xiếc mà anh đang làm với Lâm Thị, hoặc là tôi sẽ phá hủy cái gọi là Tập đoàn Chu Thị này của anh, anh có thời gian một phút để lựa chọn, trong vòng một phút nếu không lựa chọn, tôi sẽ ngầm thừa nhận anh đã lựa chọn điều thứ hai, bắt đầu tính thời gian."


"Ha!" Chu Tự không nhịn được cười giễu cợt thành tiếng, dòm Trương Thác mặc áo may ô màu trắng và quần bãi biển: "Ranh con, cậu đang sống trong mơ đấy à? Phá hủy Chu Thị của tôi, chỉ dựa vào cậu sao? Cậu cho rằng thế giới này dựa vào nắm đấm để nói chuyện hay sao? Cho dù cậu có đánh, nhưng chỉ một cuộc điện thoại của tôi, cũng sẽ khiến cho cậu không được nhìn thấy mặt trời ngày mai!"

"Suỵt!" Trương Thác ra hiệu im lặng với Chu Tự, anh đang gọi điện thoại, nói với người trong điện thoại: "Ừ... Sau năm mươi giây nữa, nếu tôi không liên lạc với cậu thì cứ phá hủy Tập đoàn Chu Thị này đi, có rất nhiều phương pháp, tự bản thân cậu lựa chọn."

"Làm bộ làm tịch!" Chu Tự đá một cái thật mạnh lên ghế dựa giám đốc của mình, tuy rằng hắn cho rằng biểu hiện của thanh niên đang đứng trước mặt mình chỉ giống như một chú hề, nhưng bộ dạng và giọng điệu chẳng coi Chu Thị là cái đinh gì của đối phương khiến cho hắn rất không hài lòng.


"Ranh con, tuy tôi không biết cậu là ai, nhưng tôi cũng cho cậu hai lựa chọn, thứ nhất, nhanh chóng dập đầu ba cái với tôi, cút ra khỏi phòng làm việc của tôi, thứ hai, bây giờ tôi sẽ giết chết cậu, hơn nữa tuyệt đối sẽ không phải đền mạng, cậu tự lựa chọn đi." Trong mắt Chu Tự lộ ra vẻ hung ác, nhìn chằm chằm vào Trương Thác: "Tôi cho cậu, ba mươi giây!""Ba mươi." Một tiếng đếm ngược vang lên, đến từ chỗ Trương Thác.

-------------------------------------

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét