Chủ Nhật, 16 tháng 1, 2022

NGƯỜI ĐI GIỮA CHIỀU ĐÔNG

 

Có ai từng lặng lẽ giữa chiều đông

Nhìn sắc nắng đang nhạt dần sau núi

Chợt nghe sóng trong lòng như giận dỗi  

Lời yêu thương thời nông nổi chưa tàn.

Có ai từng đan năm ngón tay ngoan



Như vò xé tâm can vì suy nghĩ

Có phút giây giằng xé nơi lý trí

Và con tim có lí lẽ riêng mình... 


Có ai từng... mím chặt khoé môi xinh

Ngăn tiếng nấc trong con tim ngào nghẹn

Tim khắc trọn bóng hình người thương mến

Chẳng lãng quên khi đêm đến sương tàn.


Có ai từng lòng nặng trĩu riêng mang 

Nhìn theo bóng hoàng hôn tan vào núi

Người quay đi... bóng chìm trong đêm tối

Nghe niềm thương dâng ngập lối tim về...


Có ai từng... thổn thức giữa cơn mê...

Cái giá của hạnh phúc là sự ràng buộc 

Cái giá của tự do là cô đơn..

Chỉ tiếc con người ta kì lạ thay... Lúc cô đơn lại thèm ràng buộc

Lúc hạnh phúc thì lại muốn được tự do..

Ngộ ..ghê




Cre giáo sư xoay

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét