Thứ Hai, 8 tháng 8, 2022

MUỐN BIẾT MỘT NGƯỜI CÓ TIỀN ĐỒ HAY KHÔNG, CỨ NHÌN BỘ DẠNG CỦA HỌ KHI RẢNH RỖI

 Muốn giàu có, bạn phải chấp nhận nghèo khó một thời gian

 Muốn có nhiều thời gian, bạn phải chấp nhận bận hơn người khác một thời gian.

Muốn sướng cả đời, bạn phải chấp nhận khổ một thời.

Muốn có những cái người khác chưa từng có, bạn phải làm những việc người khác chưa từng làm.

Cuộc đời vốn dĩ rất công bằng, chẳng qua bạn không hiểu luật chơi thôi.

Hiểu luật chơi nhưng thất bại như cơm bữa =)))



Cách sử dụng thời gian là mấu chốt quyết định thành bại của mỗi người

Thời gian quý giá như một viên kim cương, mọi thứ của chúng ta đều dùng thời gian để đổi lấy, chuyện tiếc nuối nhất đời người đó là, trong vô thức, chúng ta bỏ lỡ quá nhiều thời gian.

Thế giới này, ai cũng bước đi một cách vội vàng, mỗi người có một lựa chọn riêng, và những cuộc đời khác nhau được tạo ra. Có nhiều người luôn tất bật, bận rộn, nhưng giá trị mà họ được hưởng cũng rất lớn. Muốn biết một người có thành công hay không, thực ra, cứ nhìn cách họ dùng khoảng thời gian ngoài 8 tiếng làm việc hành chính của họ là sẽ biết.

Cách sử dụng những khoảng thời gian vụn vặt lại chính là điều nới rộng ra độ cao thấp giữa người này và người kia.

Lỗ Tấn nói: "Thời gian, mỗi ngày đều là 24 tiếng, nhưng thời gian một ngày đem tới trí tuệ và sức mạnh cho người cần cù, và chỉ để lại sự hối hận cho người lười biếng."

Rất nhiều người sau khi tan làm, thời gian rảnh còn lại đều là ngủ nướng, uống trà, vui chơi, đánh cờ, xem phim, cuộc sống tự do tự tại, còn cho rằng đó mới là hưởng thụ cuộc sống.

Còn có những người, luôn không ngừng tìm tòi, nghiên cứu về những lĩnh vực mà mình chưa hiểu sâu, hoặc bồi dưỡng cho mình một sở thích thú vị nào đó, xem một vài cuốn sách có ích, nạp thêm năng lượng cho cuộc sống.

Trí tuệ mỗi người không khác biệt quá nhiều, chỉ là đôi khi, cách sử dụng thời gian lại chính là mấu chốt quyết định thành bại của mỗi người.


Cre Giáo sư xoay

Thứ Năm, 4 tháng 8, 2022

CHUYỆN CƯ XỬ Ở ĐỜI

 


1. Cư xử với người già thì nên lễ phép


2. Cư xử với trẻ nhỏ thì nên vui vẻ nhưng cũng cần nghiêm khắc


3. Cư xử với cha mẹ thì nên hiếu thuận, đừng có c.ãi cha mẹ chem chẻm cái miệng ra mà lại ngọt ngào nhẹ nhàng với người ngoài.


4. Cư xử với người mình không thích, vẫn cứ giữ những chuẩn mực. Mình không khoái người ta không có nghĩa là mình phải ch.ử.i bới hay xông vào đ.ấ.m đ.á liên hồi. Như thế, mình lại thành kẻ vô văn hóa.


5. Cư xử với người l.ợ.i d.ụng mình, tốt nhất là nên từ chối rõ ràng. Để người ta l.ợi d.ụng 1 lần là lỗi của họ, để họ l.ợi d.ụng lần thứ 2 thì đó là lỗi của bạn.


6. Cư xử với với người l.ừa d.ối mình thì tuân thủ nguyên tắc "nước sông không phạm nước giếng". Ok, tôi có thể rất yêu quý anh, rất thương anh, dành hết những điều tốt đẹp cho anh, nhưng, một khi anh l.ừa d.ối thì chúng ta tạm biệt nhau mãi mãi.


7. Cư xử với người tọc mạch, tò mò thì hãy dành cho họ một nụ cười hoa hậu thân thiện. Im lặng không hé môi nửa lời, càng kể người ta càng dễ thêu dệt câu chuyện của ta.


8. Cư xử với người mình thương hết lòng nhưng không thương mình, tôi khuyên bạn nên search Google, tìm định nghĩa của từ "buông". Buông không xong thì chỉ mình bạn nhận đau khổ thôi!



9. Cư xử lúc c.áu giận thì đừng có dồ lên rồi ch.ử.i b.ới tầm b.ậ.y tầm b.ạ. Đó không phải cách giải quyết của người khôn ngoan. Nóng giận thì tốt nhất ngậm miệng lại, chứ nóng giận mà tổn thương người khác thì việc còn hỏng bét hơn.





Cre Giáo sư xoay

Thứ Hai, 1 tháng 8, 2022

ĐỜI NGƯỜI ???

 

Ngày đầu tiên Thượng Đế tạo ra loài chó, Ngài bảo với nó: Hãy ngồi trước cửa nhà và sủa vào mặt bất cứ ai bước vào và bước ra. Ta sẽ cho ngươi 20 năm sống.

Chó nói: Những 20 năm làm cái công việc sủa chán òm đó sao? Xin Người cho con 10 năm thôi, còn 10 năm con tặng lại cho Người. Thượng Đế đồng ý.

Ngày thứ hai Ngài tạo ra loài khỉ, Ngài bảo: Hãy dùng trò khỉ của ngươi để mua vui, làm trò cười cho thiên hạ. Ta sẽ cho ngươi 20 năm sống.

Khỉ nhún vai: Làm trò hề đến 20 năm ư? Thôi, con trả lại cho Người 10 năm, con chỉ nhận 10 năm sống là quá đủ.

Thượng Đế hài lòng.

Ngày thứ ba Ngài tạo ra loài bò. Ngài bảo: Ngươi sẽ ra đồng cày với người nông dân, chịu đựng mưa nắng, sinh ra đàn bê, sữa của ngươi sẽ để nuôi bê và nuôi cả con người. Ta sẽ cho ngươi 60 năm sống.

Bò buồn bã: Cuộc sống khổ sở thế mà Người bắt con chịu đựng đến 60 năm ư? Thôi con chỉ nhận 20 năm, còn lại 40 năm con tặng lại cho Người.



Ngày thứ tư Thượng Đế tạo ra con người, Ngài bảo : Này, ngươi có quyền ăn, ngủ, chơi, yêu đương lập gia đình và hưởng thụ. Ta cho ngươi 20 năm sống.

Con người gào lên: Hả, chỉ có 20 năm thôi sao? Thế này nhé, con sẽ nhận 20 năm của con, 40 năm của con bò, 10 năm của con khỉ và 10 năm của con chó. Vậy là 80 năm, Ngài đồng ý nhé!

Thượng Đế gật đầu độ lượng.

Đó là lý do tại sao con người chúng ta có 20 năm đầu đời để ăn, ngủ, chơi, hưởng thụ cuộc sống. Rồi 40 năm kế tiếp chúng ta vất vả cày cuốc như trâu bò không quản mưa nắng để nuôi nấng hầu hạ gia đình. Rồi 10 năm kế tiếp chúng ta bày ra những trò khỉ để mua vui cho lũ cháu chắt ngây ngô. Và 10 năm cuối đời, chúng ta ngồi chò hó trước cửa nhà.